Thành phố, khách sạn, điểm đến24-25 May, 2 Khách, 1 đêm
Tìm kiếm
Ngày đến Fri, May 24
1
Ngày vềSat, May 25
Số phòng, số khách1 phòng, 2 người lớn, 0 trẻ em

Top 20 Bài thơ ý nghĩa về nghề giáo nhân ngày 20/11

Bởi: Minprice.com
17/04/20240like

Nội dung bài viết
  • 1. Thầy
  • 2. Người lái đò
  • 3. Không đề
  • 4. Thầy giáo toán lớp tôi
  • 5. Khi thầy về nghỉ hưu
  • 6. Tưởng Nhớ Sự Ân Nhân
  • 7. Hồi Tưởng Tóc Thầy
  • 8. Tri Ân Thầy Cô
  • 9. Tạ ơn
  • 10. Hồi ức với thầy cô
  • 11. Ngày gặp lại thầy
  • 12. Ôi Sao Em Không Chọn Sư Phạm? - Tôn Sỹ Dũng
  • 13. SAU TẤT CẢ EM VẪN LÀ CÔ GIÁO - Nguyễn Lan Hương
  • 14. NƠI ĐI QUA - Nguyễn Thị Hồng Hà
  • 15. Trích Dẫn về Thầy - Hoàng Minh Tuấn
  • 16. Ánh Sáng của Thầy - Duoc Do
  • 17. Sự Hồn của Người Thầy - Trịnh Thanh Hằng
  • 18. Hành Trình Cùng Cô - Phan Thu Hà
  • 19. Đôi Thế Hệ Học Trò - Nguyễn Thị Khánh Hà
  • 20. CẢM XÚC - Hồ Viết Bình
  • 1. Thầy

    Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
    Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
    Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
    Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi

    Bao năm rồi? Đã bao nhiêu năm rồi nhỉ? Thầy ơi
    Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
    Mái chèo đó là những viên phấn trắng
    Và thầy là người đưa đò cẩn thận
    Cho chúng con định hướng tương lai

    Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
    Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
    Gọi tiếng thầy với tất cả tình yêu...

    Tác giả: Ngân Hoàng

    Tóc thầy thì cứ bạc dần theo năm tháng, còn trò thì cứ lớn dần theo thời gian. Công ơn thầy con mãi khắc ghi trong lòng, biết ơn thầy mãi tận mai sau.

    Hình minh họa (nguồn internet)
    Hình minh họa (nguồn internet)

    2. Người lái đò

    Một đời người - một dòng sông...
    Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
    'Muốn qua sông phải lụy đò'
    Đời người muôn bước cậy nhờ người đưa...

    Tháng năm dầu dãi nắng mưa
    Con đò trí thức thầy đua bao người.
    Qua sông gửi lại nụ cười
    Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.

    Con đò mộc - mái đầu sương
    Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,
    Khúc sông ấy vẫn còn đây
    Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông...

    Tác giả: Thảo Nguyên

    Có ai đó đã nói, nghề dạy học như nghề chèo đò đưa khách sang sông. Và người ta ví von, mỗi thầy, cô giáo như những người lái đò cần mẫn, đưa biết bao thế hệ học trò cập bến đỗ tương lai. Chuyến đò ấy chở biết bao tri thức và tình cảm, đong đầy tâm huyết và công sức của các thầy, cô.

    Tháng 11 về, khắp nơi trên dải đất hình chữ S thân thương đang tràn ngập không khí tưng bừng, phấn khởi kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam 20.11. Đây là dịp để cả xã hội tôn vinh nghề dạy học – nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý và tôn vinh các thầy giáo, cô giáo, những người đảm nhận sứ mệnh vẻ vang “trồng người”.

    Hình minh họa (nguồn internet)
    Hình minh họa (nguồn internet)

    3. Không đề

    Cầm bút lên định viết một bài thơ
    Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo
    Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo
    Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.

    Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ
    Đâu là cha, là mẹ, là thầy…
    Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…
    Biết bao giờ con lớn được,
    Thầy ơi !

    Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”
    Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…
    Những con chữ đều đều xếp thẳng
    Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người .

    Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu
    Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh
    Cửa sổ xe ù ù gió mạnh
    Con đường trôi về phía chẳng là nhà…

    Mơ màng nghe tiếng cũ ê a
    Thầy gần lại thành bóng hình rất thực
    Có những điều vô cùng giản dị
    Sao mãi giờ con mới nhận ra. Em vẫn thường nhắc đến mùa thu
    Bông cúc vàng cánh mềm như tuổi nhỏ
    Bài tập đọc năm nao em còn nhớ
    Dẫu bây giờ em đã biết làm thơ

    Đọc chữ O cô dặn phải tròn môi
    Chỉ vậy thôi, chao ôi, sao mà khó !
    Lỗi tại con chuồn chuồn cánh đỏ
    Mải rong chơi nên em chẳng thuộc bài

    Chỉ mỗi chữ O em đọc sai
    Dường như cô già đi mấy tuổi
    Đến khi em hiểu điều đơn giản ấy
    Cô giáo ơi, tóc cô bạc hết rồi!

    Em hiểu, mỗi sợi tóc đổi màu kia
    Là một lớp người lớn lên và biết sống
    Mặt đất như trời xanh mơ mộng
    Bông cúc vàng nên buổi sáng vô tư.

    Khởi đầu cho một chuyến đi xa
    Lối trường cũ thoảng hương cỏ mật
    Bài tập đọc khóa bình minh thứ nhất
    Cả cuộc đời cô dõi bóng theo em ...

    Tác giả: Nguyễn Thị Chí Mỹ

    Thầy cô là người đã dạy con nét chữ đầu tiên để rồi sau này, khi con lớn hơn một chút, con mới hiểu sự ân cần của cô, khi cầm tay con uốn từng nét chữ không chỉ đơn thuần là dạy con biết viết, mà nết người của con cũng bắt đầu từ những nét chữ A,B,C. Là người mà phải thức cả đêm để viết lại và cảm nhận bài văn thầy phê “cảm nhận còn hời hợt” bằng tất cả tình cảm, vốn sống của mình. Tất cả những gì thầy cô làm là chỉ mong học sinh của mình sẽ tốt hơn, trưởng thành hơn.

    Hình minh họa (nguồn internet)
    Hình minh họa (nguồn internet)

    4. Thầy giáo toán lớp tôi

    Tóc thầy đã bạc lắm rồi
    Bạc như bông tuyết trên đồi bay bay
    Trong giờ thầy giảng thật hay
    Bao nhiêu kiến thức chui ngay vào đầu
    Toán học có gì khó đâu
    Đạo hàm, sin, cos, hình cầu, hình thang
    Vào tay thầy tớ cưu mang
    Cũng thành bài toán hình thang đại trà
    Mỗi lần đến tiết kiểm tra
    Tất cả ríu rít như là hội đêm
    Không tin đến lớp tớ xem
    Tớ giở sổ điểm cho xem điểm mười
    Điểm mười sáng chói đỏ tươi
    Đem khoe bố mẹ bạn lười chẩy thây
    Khoe rằng đừng có lười chây
    Để rồi có hối chẳng còn kịp đâu
    Bao nhiêu kiến thức trong đầu
    Mai sau khôn lớn giúp đời mà thôi
    'Hai mươi - mười một' đến rồi
    Mau mau đi với bọn tôi chúc thầy.

    Tác giả: (Đang cập nhật)

    Tôi nguyện khắc ghi trong tim những công ơn lớn lao của thầy giáo với niềm kính trọng nhất. Thầy ơi, những kiến thức được thầy đúc kết thành những tinh hoa của nhân loại qua bao thế hệ đã giúp con nhận ra rằng: những gì mà ta thu thập được từ kho tàng kiến thức rộng lớn sẽ tan biến đi vào một khoảng không gian trống một khi chúng ta nhụt chí và lùi bước. Thầy đã gieo những hạt giống của trí tuệ vào tâm hồn trong sáng của những đứa học sinh, là người cầm bó đuốc tri thức của nhân loại soi đường chỉ lối cho thế hệ học trò.

    Hình minh họa (nguồn internet)
    Hình minh họa (nguồn internet)

    5. Khi thầy về nghỉ hưu

    Dưới tán cây phượng già, mùa hạ về
    Giọng thầy trên bục giảng nhỏ bé điệu
    'Các con hãy cố gắng… hè cuối cấp này…'
    Bụi phấn bay lơi lảo, lòng nhớ thầy.

    Những ngày hôm qua, từ tháng năm nào
    Con bước vào trường trung học như mơ
    Lúa trổ bông vàng, từ hạt nho nhỏ
    Thầy ươm mầm tình thầy trong từng lớp.

    Mai thầy về, sân trường cũ chờ đợi
    Hay nỗi nhớ ngập tràn, cát bụi phủ
    Dẫu cay đắng, dẫu đau đớn vô cùng
    Thầy gửi lại trái tim, mãi vẹn nguyên.

    Mai thầy về, nắng rực sân trường xưa
    Áo thầy trắng bạc, màu tuổi thơ quen
    Con muốn nói điều gì, lòng nhớ thầy
    Thầy ơi, con luôn ghi trong tim bao kỷ niệm!

    Tác giả: (Đang cập nhật)

    Chân thành cảm ơn những thầy cô đã dìu dắt chúng con từ những ngày đầu tiên bước vào cánh cổng trường. Những tình thương, sự quý trọng và lòng biết ơn nhất dành cho những người thầy đã giúp chúng con trưởng thành, vươn lên từng ngày.

    Hình minh họa (nguồn internet)
    Hình minh họa (nguồn internet)

    6. Tưởng Nhớ Sự Ân Nhân

    Chèo lái thuyền qua bến sông dài
    Thầy cô dẫn đường trái tim chung vui
    Dạy bảo yêu thương, tâm hồn bao la
    Mỗi chặng đường qua, lòng biết ơn ngàn la
    Nhớ nhung tuổi học, thầy cô thân yêu
    Nét chữ viết theo dõi bước chân điều
    Mưa nắng gió lạnh hay khắc nghiệt bão táp
    Lời dạy vang mãi, trường kỳ gọi thầy cô

    Ngày nay thế hệ con lớn dần bước
    Mỗi người mỗi công, khao khát thành đạt
    Khắp nơi vấn vương kỷ niệm trong tim
    Chưa quên bài học, tuổi thơ ngọt ngào.

    Tác giả: Văn Thông

    “Thầy cô”, hai từ cao quý vọng mãi trong tâm hồn tôi. Thầy là người cha ân cần, yêu thương con mỗi khi cần.

    Lúc bé, tôi thường hỏi mẹ: “Mẹ ơi, tại sao gọi thầy là “thầy cô” vậy mẹ?” Đó là những tưởng nhớ sơ sài và ngây thơ về người thầy, những ký ức dịu dàng từ thời thơ ấu khi tôi bước chân vào cánh cửa của tri thức.

    Hình minh họa (nguồn internet)
    Hình minh họa (nguồn internet)

    7. Hồi Tưởng Tóc Thầy

    Xin thầy cho hôm nay con về thăm
    Để con kể lại dòng thơ này cho thầy !
    Lòng con dâng trào bồi hồi
    Tóc thầy nay đã bạc phai hồn nhiên.

    Thời gian không trách đâu xa xăm
    Sao mọi vật mờ đi dần theo năm tháng ?
    Sân trường xưa bỗng trống vắng
    Khung cảnh lạnh lẽo, không bóng người qua.
    Thầy hỡi, con thấy nụ cười
    Nụ cười héo úa, khác trước nhiều lắm:
    'Cố gắng đi, cuộc đời mới' 'Đường về ấy, chưa phải con.'
    'Nỗi buồn chưa tan, chốn này Thời gian đổi màu, tóc thầy bạc phơ. '...Những chuyện buồn, xin đừng Nhuộm thêm màu bạc trên đầu thầy yêu.'

    Tác giả: Đặng Thu Liên

    “Thưa thầy, con hôm nay thuộc bài học trên bục giảng, bụi phấn rơi lên tóc thầy”. Thầy đang đứng ở đó, truyền đạt bao kiến thức cho đàn em nhỏ bé. Thầy vẫn đứng ở đó, suốt hàng chục năm làm tóc thầy trở thành bạc phơ vì bụi phấn.

    Hình minh họa (nguồn internet)
    Hình minh họa (nguồn internet)

    8. Tri Ân Thầy Cô

    Thầy như những vì sao sáng tỏ
    Soi đường cho em đi bước chân trong
    Còn Cô như mẹ hiền dạy dỗ
    Cho em biết tình thương thương dạy con.

    Mỗi năm một ngày đặc biệt
    Hai mươi mười một, ngày thầy - cô yêu
    Học trò hân hoan, lòng vui sướng
    Khăn tơ áo lụa, chào đón thầy cô.

    Trời thu nắng, trường xanh tươi
    Đóa hoa hồng, cúc vàng đẹp tuyệt vời
    Hân hoan đón chào, biểu hiện tri ân
    Thầy cô kính yêu, dạy dỗ không ngơi.

    Bây giờ, vài phút, hội trường rộn vang
    Học trò sum vầy, kính thầy, kính cô
    Ngày vui nhà giáo, niềm hạnh phúc
    Mong thầy cô khỏe, truyền bá tri thức.

    Tác giả: (Đang cập nhật)

    Lúc còn nhỏ, chẳng ai ngờ rằng
    Thầy cô dạy dỗ, tình thương vô vàn
    Cha mẹ yêu thương, thầy cô dìu dắt
    Trên con đường học vấn, bước chân cùng nhau.

    Hình minh họa (nguồn internet)
    Hình minh họa (nguồn internet)

    9. Tạ ơn

    Tôi đứng giữa cuộc đời dập dềnh
    Nhớ mái trường xưa, đong đầy vui buồn
    Lời thầy dạy kỷ niệm ấm lòng
    Nắng chiều chớp lên dòng sông xanh mát
    Giữa ngọt ngào và đắng cay tháng ngày
    Bước thành người, ghi nhớ dạy thầy xưa
    Kiến thức sâu rễ, ơn nguồn trao dồi
    Nước mắt, nỗi đau, niềm vui hòa quyện
    Thầy dìu dắt, bước chân vững chãi trên đời
    Bài học đời sâu sắc những gì đây?
    Bóng thầy trong tim, ngày xưa trường cũ
    Vun xới ước mơ bằng tình thầy trò
    Cây đời mọc mầm, bóng thầy dẫn lối
    Lòng biết ơn, trường thương, mênh mông đời.

    Tác giả: (Đang cập nhật)

    Thầy cô ơi! Con không thể diễn đạt
    Hết tình lòng này với thầy cô ơi!
    Con chỉ muốn dâng lên lời cảm ơn
    Vì hết lòng dạy dỗ chúng con ngày qua.

    Hình minh họa (nguồn internet)
    Hình minh họa (nguồn internet)

    10. Hồi ức với thầy cô

    Năm tháng êm đềm trôi dịu dàng
    Con đò ký ức dìu dặt lòng ta
    Chèo xuôi sông người thầy là
    Bụi phấn rơi lặng lẽ trên lối về

    Cánh diều bay tự do mênh mang
    Dẫu nay đã xa, mơ màng ngày xưa
    Rời bến thân quen, tháng ngày xưa
    Nay sông vắng lặng, buồn êm đềm tiếng cười

    Giọt sương mặn đắng cuộc đời
    Tóc thầy bạc trắng giữa chiều hoàng hôn
    Mắt thầy xa vắng, lòng trông mong
    Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian...

    Mùa thu vẫn hồng, như ngày xưa
    Mắt học trò rạng ngời ánh nắng vàng
    Phấn trắng, bảng đen, lời thầy truyền
    Ngày xưa nào, sao không thấy được?

    Thời gian trôi, mùa thu khác rồi
    Chuyến đò dẫn lối qua sông tháng ngày
    Thầy cô dõi gót bước con đi
    Cho đời con qua, bao nhịp cầu vượt.

    Giáo án trang năm, thầy vẫn mở
    Bài học sâu sắc, khác biệt hơn hẳn
    Con ra đi, chắc sẽ quay lại
    Cho lại trường xưa, ngày xưa ấu thơ...

    Mùa trôi qua, bụi thời gian rơi
    Thềm trường thêm bạc một sớm mai
    Trời xanh vẫn yên bình trước cửa lớp
    Chữ tình nghĩa, mãi mãi không phai.

    Tác giả: Nguyễn Quốc Đạt

    Thầy cô như người lái đò dẫn con qua sông cuộc đời. Khách ngày xưa có thể quên đi, nhưng thầy cô sẽ mãi dõi theo con suốt cuộc đời. Chúng ta không bao giờ quên những người thầy, bởi vì họ là những người mang lại cho chúng ta tri thức, niềm vui, tình thương, và kỹ năng sống. Nghề dạy học không gì vinh quang hơn, tự hào hơn, và hạnh phúc hơn!

    Hình minh họa (nguồn internet)
    Hình minh họa (nguồn internet)

    11. Ngày gặp lại thầy

    Ngừng bước dưới hàng cây xanh Xao xuyến dáng vẻ thầy hiện hình ngày xưa Trường xưa đẹp tựa tranh vẽ Dáng thầy vẫn thấy cao vút, thanh mảnh Vòng tay đón học trò hiền Gần như chưa bao giờ xa rời kia Lòng kiềm nén lệ, rưng rơi Lời thầy, ấm áp: 'Con ơi, thật lòng?'. Mỗi lời gọi của thầy là Như hồi chuông đánh thức lòng trí con Ước mong con không quên nguyên Lời thầy dạy, kiên định, sâu sắc tận đáy Danh lợi, lợi danh, mờ phai Những dạy bảo thầy ấp ủ trong lòng Tóc thầy, nét thanh tịnh lòng Và lời thầy, khẽ thầm, bước con về Chuyến đò ấy, năm tháng qua Làm sao quên được người lái thuyền đời

    Tác giả: (Đang cập nhật)

    Dạy học, khó khăn, mệt mỏi Đôi khi chán nản trước bàn học vô số Nhưng nỗi buồn tan đi mất Khi thấy tình yêu từ học trò, phụ huynh Học trò khắp nơi, ánh mắt sáng Nụ cười tươi và vòng tay chân thành Chào thầy, kính cô, lễ phép Những điều ấy làm ta tự hào, hạnh phúc Ta yêu nghề, tự hào về nó Bởi thấy mình quan trọng trong cuộc sống Bạn có cảm nhận như thế không?

    Hình minh họa (nguồn internet)
    Hình minh họa (nguồn internet)

    12. Ôi Sao Em Không Chọn Sư Phạm? - Tôn Sỹ Dũng

    Ôi sao em không lựa sư phạm?

    Gia đình ta cũng dạy dỗ mà

    Hỏi nhiều, lòng em chua xót làm sao!

    Bước tốt nghiệp, hồ sơ xin việc

    Nhìn lại, ngập ngừng buồn tiếc!

    Mơ ước nhiều, thất vọng dằn vặt!

    Trăm lý do, chỉ cần một!

    Mãi mê muội, em luyến tiếc!

    Chọn sư phạm, lương bạc bẽo

    Bạn em, chín điểm cũng đỗ!

    Hai ngàn mười, thầy cô cũng còn!

    Bảy năm dạy, hứa hẹn mỏi mòn!

    Đừng hỏi em, lựa chọn tự do

    Có việc làm, bố mẹ yên lòng

    Lớn lên, hiểu biết, con phải chọn

    Thôi anh ơi, cần bình tĩnh!

    Tương lai trắc trở, phần không tròn

    Chắc chắn, không chọn sư phạm!

    Đó là chia sẻ của thầy Tôn Sỹ Dũng về nghề dạy và những tâm tư lo âu. Mong Bộ GD&ĐT tìm giải pháp giúp giáo viên ổn định cuộc sống, nâng cao sức hút của ngành sư phạm trong mắt thí sinh.

    Ảnh minh họa (nguồn internet)
    Ảnh minh họa (nguồn internet)

    13. SAU TẤT CẢ EM VẪN LÀ CÔ GIÁO - Nguyễn Lan Hương

    Qua hết, vẫn là cô giáo

    Dù bận rộn, công việc chẳng dừng lại

    Mặc những lời phê phán, chê trách ngậm ngùi

    'Sự nghiệp giáo dục khó mà!'

    Qua hết, vẫn là cô giáo

    Bất kể biến động, khó khăn đến đâu

    Lương thấp, gánh nặng cuộc sống trăm bề

    Vẫn âm thầm, dạy bảo học trò.

    Dù ai, nếu phải chọn lựa một lần nữa

    Em sẽ là cô giáo, chẳng hề dao động

    Nghề của em, gieo mơ ước và tri thức

    Vui vẻ, hạnh phúc giữa từng giờ giảng dạy.

    Em ước mơ một ngày mai tươi sáng

    Không còn lo toan vấn đề vật chất

    Không phải theo đuổi những thay đổi vô tận

    Chỉ cần được bên cạnh, làm cô giáo.

    Hà Nội, 17/8/2017.

    Chia sẻ của Nguyễn Lan Hương: 'Mặc dù không chuyên văn, tôi ít khi viết thơ, thường là viết theo cảm xúc. Trong bối cảnh các trường sư phạm gặp khó khăn trong tuyển sinh, tôi muốn nhắn nhủ học sinh rằng, hãy chuẩn bị kỹ càng cho bản thân trước khi bước vào đời, đặc biệt khi quyết định theo đuổi nghề giáo. Các em đừng nản lòng trước khó khăn'.

    Tác giả Nguyễn Lan Hương
    Ảnh minh họa (nguồn internet)

    14. NƠI ĐI QUA - Nguyễn Thị Hồng Hà

    Tôi đã đi qua những con đường
    Đến những trường học nằm sâu trong thung lũng
    Đồi dốc, vách núi cao thẳm
    Nghe suối kể chuyện trồng người ngậm ngùi

    Suối kể về những người thầy vượt lên gian khó
    Sau giờ học, cô dỗ trẻ thôi khóc, ra đồng trồng cây
    Cho mùa vàng chào đón từng hạt mẩy
    Ngọt ngào, thơm mát trong bữa cơm lam.

    Suối kể về những trận lũ dồn dập
    Ào ào trong đêm tối
    Mẹ che chở con bằng vòng tay vội vã
    Vợ khóc gọi tìm chồng ngủ say u....

    Suối kể về những sớm sương mù
    Bầy trẻ leo đèo tìm chữ
    Thầy cô miền dưới đi hơn trăm cây số
    Kiên nhẫn nuôi dưỡng ước mơ xa.

    Suối kể về những đồi nắng và hoa
    Về những cuộc sống vượt lên số phận
    Về những con người gieo mầm hy vọng
    Trên mảnh đất nghèo...!

    Ha Nguyen

    Bài thơ như là một lời tâm sự của người làm nghề giáo. Đọc hết bài thơ ta sẽ cảm nhận được nghề nhà giáo dạy học phải vất vả và nhiều nỗi niềm như thế nào. Mục đích của nghề giáo là dạy dỗ chỉ bảo những học sinh trở thành người tài giỏi và có ích cho xã hội sau này.

    Ảnh cô giáo Nguyễn Thị Hồng Hà
    Ảnh minh họa (nguồn internet)

    15. Trích Dẫn về Thầy - Hoàng Minh Tuấn

    Tháng mười một lại về như một lời nhắc nhở
    Em ở xa nhưng lòng vẫn trăn trở về quê hương
    Nhớ về những người bạn thân thương từ thời thơ ấu
    Và nhất là nhớ thầy cô trong những ngày lễ hiến chương

    Hình như hôm nay lớp mình đang tụ họp
    Reo hò gọi nhau, đón thầy cô về thăm
    Em cũng mong sẽ có một ngày trở lại đây
    Bởi vì ở xa nên không tránh khỏi việc lỡ hẹn lần này

    Nhiều kỷ niệm về thầy cô em vẫn ghi trong lòng
    Đó sẽ là điều không bao giờ phai mờ
    Dù cuộc sống đưa em đi khắp nơi
    Nhưng tình cảm ấy vẫn mãi mãi trong tim...

    Ngày Hiến Chương năm nay, em cầu chúc cho thầy cô
    Mong rằng thầy cô sẽ hạnh phúc bên gia đình
    Tình thầy trò sẽ mãi mãi tươi đẹp và trong sáng
    Trong suốt cuộc đời, nó sẽ luôn ấm áp và rạng rỡ !

    Được bên thầy cô, ngợp trong những kỷ niệm xưa
    Được hoà mình trong những giấc mơ như thuở bé
    Và được quay về với những tháng ngày thơ ấu !

    Hà Nội, 11/11/2019

    Bài thơ là một lời tri ân sâu sắc dành cho thầy cô giáo, đồng thời là kỷ niệm về những ngày thơ ấu đẹp đẽ và không thể nào quên.

    Tác giả Hoàng Minh Tuấn
    Ảnh minh họa (nguồn internet)

    16. Ánh Sáng của Thầy - Duoc Do

    Trò của Tiến sỹ
    Đó là những học trò của Tiến sỹ
    Thầy vẫn giữ nét bình dị như ngày xưa
    Có khóm hoa Trạng nguyên trước cửa và chùm khế sau nhà
    Bàn ghế tre, hòa trong tiếng trào ngập tràn
    Và tâm sự những buồn vui, những suy tư...
    Kết quả thi Olympic quốc tế của Việt Nam năm nay vô cùng rực rỡ
    (Sau bốn mươi năm tham gia quốc tế )
    Nhưng vẫn có một chút lo lắng về điểm số vào ngành Sư phạm
    Chúc mừng hai mươi lăm năm ngày NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM
    Và hai mươi năm ngành GIÁO DỤC được vinh danh
    'Giáo dục là ưu tiên hàng đầu của quốc gia...
    Với lương hành chính sự nghiệp - thầy giáo luôn đứng đầu'
    Sau hai mươi năm, giáo dục vẫn còn nhiều thách thức và gian khổ...
    Nhưng ngọn đèn của thầy vẫn rực sáng qua mỗi đêm
    Để cho xã hội nhiều Tiến sỹ và Huy chương
    Thầy vẫn dành trọn trái tim mình cho học trò mà không ghen tỵ so sánh
    Trong bóng tối của cuộc đời - ánh sáng của thầy vẫn tỏa sáng - là niềm tin
    Và GIÁO DỤC của quốc gia sẽ mãi tiến lên

    20/11/2017

    Tác giả: Duoc Do.

    Tác giả chia sẻ bài thơ 'Ngôi sao Thầy' viết vào ngày 20/11/2017- kỷ niệm 35 năm NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM, và 20 năm Nghị quyết Trung ương II của Đảng xem giáo dục là 'ưu tiên hàng đầu và lương của thầy giáo luôn đứng đầu trong hệ thống lương hành chính sự nghiệp... ' Bài thơ tôn vinh những người thầy bình dị, đã đào tạo ra những thế hệ học trò tài năng cho đất nước.

    Tác giả Duoc Do
    Ảnh minh họa (nguồn internet)

    17. Sự Hồn của Người Thầy - Trịnh Thanh Hằng

    Tác giả Trịnh Thanh Hằng
    Ảnh tác giả Trịnh Thanh Hằng
    Ảnh minh họa (nguồn internet)

    18. Hành Trình Cùng Cô - Phan Thu Hà

    Âm thanh bước chân cô tan đi trong con hẻm hẹp
    Làm tim em nhói đau, dây đàn u buồn
    Chẳng phải nắng đang lặn dần dưới cỏ cỏ xanh
    Mà cuối trời là mảnh hoàng hôn về...

    Đừng khóc nhé, ngày mai cô sẽ trở lại
    Mang em theo bước chân đến trường học
    Sẽ làm sáng lên những giấc mơ, những ước mơ
    Đã từ lâu trong em khắc sâu.

    Cô sẽ kể cho em nghe về màu xanh của đồng cỏ
    Khi mùa xuân gọi tỉnh giấc cây lá xanh tươi
    Sẽ giúp em hiểu về sự dịu dàng của làn gió
    Lúc mùa thu ôm trọn trong màu nâu.

    Khi cô ở bên, sẽ mang đến ánh sáng
    Cho cuộc đời không phải luôn đêm tối
    Dẫn em tới những chân trời tri thức
    Cho trái tim em lúc nào cũng ấm áp.

    Hãy tự tin bước đi em nhé
    Bình minh sẽ mở ra bên ngoài kia
    Em sẽ nghe tiếng chim hót vang vọng
    Và cuộc sống sẽ ấm áp và bình yên.

    Phan Thu Hà . 9/7/2018

    Một bài thơ sâu lắng, nói về sự quan tâm và sự yêu thương của các thầy cô giáo đối với học sinh, đặc biệt là những trẻ em khuyết tật. Họ là những người mang đến nguồn sáng và hy vọng cho tương lai của các em.

    Tác giả Phan Thu Hà
    Ảnh minh họa (nguồn internet)

    19. Đôi Thế Hệ Học Trò - Nguyễn Thị Khánh Hà

    Tóc bạc phơ từng sợi tóc thầy cô
    Tóc em cũng đã chuyển màu theo năm tháng
    Nhớ bao kỷ niệm thuở học trò xưa cũ
    Khi mưa rào làm đất trườn bên nhà

    Đường trơn ngã, váng đầy bờ ao
    Khi cô trèo dốc về sớm chiều muộn
    Thương em, cô luôn để chỗ ngồi nghe
    Sau giờ học, mọi chuyện đã qua rồi

    Áo cũ đã khô, bài kiểm tra điểm mười
    Bây giờ lại là lúc cười đùa vui vẻ
    Học trò mang theo điện thoại, trang phục lòe loẹt
    Vào lớp, đôi mắt tò mò nhìn thầy cô

    Điện thoại luôn trong tay, cười đùa với bạn bè
    Chọc cô, trêu bạn, chẳng để ý học hành
    Mỗi kỳ thi đến, việc đổi trao là bình thường
    Thầy cô không biết phải làm gì

    Phê phán, trách móc... học trò không đổi
    Về nhà, lại trái ngược ngay
    Than cô trách thầy... cho rằng phạt sai
    Cha mẹ chẳng ngần ngại
    Đến trường làm loạn... báo chí công khai

    Thầy cô dẫn dắt đúng, lại bị chỉ trích
    Lòng nhân bản làm sao đặt niềm tin
    Thôi thì, để lớp đi theo ý muốn
    Yên bình, hết giờ nghỉ ngơi

    Nhìn lại cuộc đời, thấy nhiều điều thú vị
    Một trăm năm công việc dạy dỗ học trò
    Nếu không có biện pháp, phải làm thế nào?
    Lớp trò hỏng lỗi...
    Ngày mai sẽ ra sao?????

    Tác giả: Nguyễn Thị Khánh Hà.

    Lời tác giả:'Bài thơ muốn đề cập đến một số hiện tượng tiêu cực của phụ huynh và học sinh ngày nay, so sánh giữa hai thế hệ học trò. Thời em học: Đi muộn, không học bài làm bài, điểm kém... thầy cô bắt phạt quỳ lên gai mít, hay úp mặt vào tường... về nhà không dám kể cho cha mẹ vì sợ ăn đòn thêm. Thế mà nay thì ngược lại, tuy chỉ vài năm gần đây mới xảy ra việc phụ huynh đến làm nhục thầy cô ở trường, rồi báo chí bày tỏ... nhưng hành động đó đã khiến một số thầy cô muốn yên bình, không muốn nhắc nhở, dạy dỗ học sinh tinh nghịch, nhất là học sinh đó lại là con của ông bà nào đó... cũng may mà con số đó không nhiều nên các thầy cô vẫn còn đầy nhiệt huyết để đứng trước lớp.'

    Tác giả Hồ Viết Bình
    Hình minh họa (nguồn internet)

    20. CẢM XÚC - Hồ Viết Bình

    Nhìn bộ rừng hoa trong nhà đầy sắc màu
    Đột nhiên nhớ đến các thầy cô vùng cao
    Mới hôm qua, nước lũ cuốn trôi không ngừng
    Bản làng lụt lội, đường vào trường chẳng thấy.

    Thức ăn đâu để nuôi các em nhỏ thơ
    Các thầy cô vượt đèo gửi mắm muối lên cao
    Ở núi sâu, vực thẳm, leo trèo cheo leo
    Với tấm lòng yêu trẻ, mọi người giúp nhau.

    Hai tấn hàng đến đúng ngày khai giảng
    Thầy cô hạnh phúc, trò hái hoa rừng tặng
    Bên bếp lửa sáng, nước mắt rơi lăn lộn
    Lễ thầy cô vùng cao vang tiếng trống.

    Tác giả: Hồ Viết Bình

    Bài thơ này là cảm xúc chia sẻ từ một giáo viên với các đồng nghiệp ở vùng cao. Các thầy cô ở vùng cao thường phải đối mặt với những thử thách khắc nghiệt, cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng họ vẫn yêu nghề, yêu trẻ và quấn quýt với công việc của mình. Dù chỉ nhận được những bông hoa rừng, nhưng đó cũng là động lực để các thầy cô tiếp tục hết lòng với học trò của mình.

    Tác giả Hồ Viết Bình
    Hình minh họa (nguồn internet)